Nghi thức Taekwondo

Posted by VŨ ĐỨC TRỌNG on Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015 |

NGHI THỨC TẬP LUYỆN TẠI CÂU LẠC BỘ


I) KÍNH CHÀO

1. Đứng chào:


- Đúng thẳng hai tay xuôi theo đùi. Khi cào ngập người về phía trước 45
  thẳng hai tay xuôi hai đùi khi chào lưng nghiêng 15 , đấu nghiêng về trước 45 . Sau khi chào xong trở về vị trí đứng thẳng.

2. Thầy trò trong tập luyện.

- Trong khi tập luyện mặc võ phục tập luyện, chào nhau theo đẳng cấp.

- Khi không tập luyện, trong sinh hoạt bình thường phải tôn trọng người lớn tuổi hơn.

II) VÕ PHỤC.

1. Võ phục trắng cổ viền đen, đai đen từ 16 tuổi trở lên, từ 1 đẳng đén 3 đẳng.

2. Võ phục trắng cổ viền đỏ, đen, đai đen từ 15 tuổi trở xuống ( thiếu niên, nhi đồng ). Từ 1 đẳng đến 3 đẳng.

3. Võ phục trắng cổ viền trắng từ cấp I trở xuống.

III) LỄ NGHI NÓI CHUYỆN.

1. Khi nói chuyện với người lớn tuổi, cao đẳng hơn luôn luôn phải đứng nghiêm, chon những từ ngữ lịch sự, không được nói dối, luôn bảo vệ danh dự, phải chú ý lắng nghe khi người khác nói với mình, không được hoa chân múa tay khi nói.

2. Không được vào lớp muộn và bỏ lớp về sớm nếu chưa được sự cho phép của Thầy.

3. Trong khi tập luyện đồ phục trở lên xộc sệch quay trái sửa lại đồng phục và lại tiếp tục tập luyện.

4. Hàng ngày phòng tập, sân tập phải sạch sẽ. Võ phục mầu trắng phải sạch sẽ không có mùi hôi.

IV) NHỮNG ĐIỀU TÂM NIỆM KHI TẬP TAEKWONDO.

1. Tuyệt đối chấp hành điều lệ và quy định của liên đoàn TAEKWON DO Việt Nam.

2. Ra sức rèn luyện chuyên môn kỹ thuật và phong cách đạo đức.

3. luôn luôn nêu cao danh dự, trách nhiệm và tinh thần thượng võ.

4. Người học võ phải biết khiêm tốn làm thao lẽ phải, không gây sự đánh nhau luôn kìm chế và giữ bình tĩnh trước mọi trường hợp.

                                                                                                        BỘ MÔN TAEKWONDO
                                                                                                                  T.M BỘ MÔN


                                                                                                           HLV. Vũ Đức Trọng

Nỗi lòng Bồ Đề Sư Tổ

Posted by VŨ ĐỨC TRỌNG on Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2015 |




Các bạn trẻ trong CLB Taekwondo Thủy Nguyên thân mến,

Tối nay, ta sẽ kể cho các bạn nghe 1 câu chuyện kinh điển. Chắc các bạn đều coi qua bộ phim Tây Du Ký. Mở đầu bộ phim là hình ảnh con khỉ Thạch Hầu được trời đất sinh ra, rồi một hôm, Thạch Hầu từ bỏ Hoa Quả Sơn, chèo thuyền đi tìm sư học đạo. Gặp thầy Bồ Đề, con khỉ được đặt cho cái tên Tôn Ngộ Không. Cũng nhờ chút sáng dạ (khi canh ba vào hầu thầy khi thầy gõ trên đầu 3 cái) mà được thầy ưu ái dạy cho 72 phép biến hoá thần thông, và dặn kỹ không được tiết lộ ra cho ai bên ngoài biết. Trên đời luôn có những cái “sống để dạ, chết mang theo” nhưng Tôn Ngộ Không đã không nhớ lời thầy, một lần cao hứng đã mang phép thuật ra biến hóa cho bạn đồng môn xem. Khi Bồ Đề Sư Tổ biết được, đã hết sức tức giận và đuổi đi. Trước khi đi, ông nói với Tôn Ngộ Không một yêu cầu duy nhất, là nếu sau này có ai hỏi, thì đừng bao giờ nhắc tên ông.

Và mọi người đều biết chuyện gì đã xảy ra sau đó. Việc Tôn Ngộ Không đại náo Thiên Cung, tưởng như không có ai chế ngự được, nhưng các bạn ạ, trên đời, "cao nhân ắt có cao nhân trị". Phật Tổ đã trừng phạt Tôn Ngộ Không, bắt giam dưới núi Ngũ Hành suốt 500 năm. Sau đó, tưởng là phục thiện theo Đường Tăng đi thỉnh kinh, tuy nhiên, bên cạnh những phẩm chất tốt đẹp, Tôn Ngộ Không vẫn còn nhiều cái thói hư tật xấu…như người đời vẫn có, nên vòng Kim Cô phải bị đeo trên đầu. Cứ mỗi lần sai phạm, thì vòng kim cô kia lại siết chặt vào. Đó là kỷ luật, là chế tài…mà mỗi người phải có, phải tự tạo VÒNG KIM CÔ cho mình. Nếu không có nó, chúng ta sẽ dễ rơi vào trạng thái vô kỷ luật, tự tung tự tác...

Rồi trên đường đi thỉnh kinh, có một lần đánh thua yêu quái, Tôn Ngộ Không quay về trường cũ nhờ thầy giúp đỡ. Khi đến nơi, than ôi, cảnh cũ vẫn còn đây mà người xưa đã không còn. Vẫn còn đó con suối, những tảng đá, rừng tre...nhưng mạng nhện đã phủ đầy. Những hình ảnh học trò dập dìu luyện công, chặt tre gánh nước đã không còn nữa, thay vào đó là màu tang úa của thời gian. Tôn Ngộ Không chạy đi tìm thầy, tuyệt vọng gọi tên sư phụ. Đáp lại chỉ là tiếng vi vu gió ngàn. Bỗng dưng, trong không trung, tiếng thầy văng vẳng, “ta không còn là thầy của người nữa, người hãy đi đi”. Chính hành động cãi lời thầy năm xưa, chính sự ngỗ nghịch của mình đã khiến bao người liên lụy, bao thế hệ đã không có được khai tâm khai sáng nữa. Bồ Đề Sư Tổ, vì sai lầm của học trò mà đã phải trở lại cuộc sống ẩn cư của một ẩn sĩ. Có người trách thầy sao vì một con sâu mà nồi canh phải bỏ, nhưng Sư Tổ biết rằng, cái sai của ông là đã trao gươm báu vào tay người không xứng đáng, để phải hổ thẹn với đất trời. Trong lúc Tôn Ngộ Không đang quậy nát thiên cung, thì có lẽ lòng Bồ Đề Sư Tổ hối hận khôn nguôi. Ông đã chữa sai bằng cách đóng cửa trường và đi đâu không rõ. Suốt các tập tiếp theo của Tây Du Ký, đã không ai còn nhắc đến tên Bồ Đề Sư Tổ nữa. Nhắc mà chi, khi lòng người ta đã không muốn nữa rồi.

Giọt nước mắt ân hận muộn màng của Tôn Ngộ Không rơi trên sân trường cũ, khiến người xem vừa thương vừa giận. Bài học của mình là gì? Đã mang phận học trò, trong vạn ông thầy, mình tìm đúng sư, thì hãy học đạo cho trọn. Một con người sống trên đời, gánh trên vai bao nhiêu là quan hệ. Nghĩa vua-tôi nay là trách nhiệm một công dân với đất nước, đạo cha-con, đạo thầy trò, đạo vợ-chồng, nghĩa bạn bè…Có bao nhiêu ấy là ân tình, nghĩa tình, mình oằn vai gánh nặng, trả hoài không hết một đời người đâu các bạn ạ.

Để đến được Tây Thiên cực lạc, đích đến thành công, con người phải trải qua rất nhiều gian truân, cám dỗ, hiểm nguy, phải chiến đấu với bao nhiêu thú dữ, yêu quái…nhưng cái khó nhất vẫn chiến đấu và chiến thắng bản thân mình. Rào cản lớn nhất để thành công, thành nhân chính là sự tham lam, mê muội, cố chấp của TỰ MỖI BẢN THÂN…chứ không phải yêu quái BÊN NGOÀI NÀO CẢ.

Danh sư ắt xuất cao đồ. Thầy giỏi thì đồ đệ sẽ giỏi giang. Nhưng giỏi giang phải trong khuôn khổ, kỷ luật, để thầy còn ngẩng mặt tự hào khi chúng ta thành công và thành nhân. Chưa có ông thầy nào trên đời mong học trò mình thất bại cả. Mình nên nhớ điều đó mà răn mình.

Đừng để như Tôn Ngộ Không kia, cứ mãi nợ thầy cũ. Một món nợ ân tình...

NGỒI THIỀN

Posted by VŨ ĐỨC TRỌNG on Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013 |


       Người ngồi Thiền đúng là từ trong tĩnh. Người ta sống trong hiện tại vốn đã rất nhiều tác động mà tán loạn, tình cảm nhiều lớp mà không thuần, thanh sắc đánh phá ở ngoài, yêu ghét vây bên trong. Bộ máy hoạt động tự nhiên trong cơ thể dần dần bị che mờ và dẫn đến bị tiêu diệt. Nếu chúng ta không ngồi thiền, luyện tâm thì sao có thể đạt được. Then chốt chủ yếu ở đây chủ yếu ở ba việc : Ngưng thần - liễm khí - cố tinh. Nếu tâm như gương sáng, không nhiễm một hạt bụi thì thần ngưng tụ, khí tự liễm, tinh tự cố. Nếu như trong tâm mà tán loạn, yêu ghét nổi lên rồi mất đi thì thần hao khí tán, tinh bại. Vậy là ba thứ Thần – Khí – Tinh muốn gom giữ lại mà không mượn cách ngồi thiền thì không thể giữ được
        Ngồi thiền chúng ta phải chọn nơi yên tĩnh, với điều kiện ngày nay có phòng riêng ( tĩnh thất ) là tốt nhất . Nơi ngồi thiền cần trên mặt phẳng bằng gỗ, có thể trên giường, nghĩa là mặt phẳng của giường hoặc tấm gỗ đó rộng khoảng 1m2, không có chỗ tựa ( lưu ý là giường không có đệm, hoặc là giấy lót cũng không được, vì vật đó có đàn hồi, khi chúng ta ngồi nó sẽ lún không tránh khỏi bệnh gù lưng, lệch thân.
        Hằng ngày vào các buổi sớm, tối ngồi một lúc, mới tập không tập quá lâu. Vì chúng ta không thường xuyên tập như vậy, cơ và gân chưa thích nghi, ngồi thẳng lưng một lúc thường dễ mỏi, tinh thần bị cố và gượng ép. Tập chầm chậm tăng dần mới có hiệu quả.
        Khi ngồi cần thoải mái, nhắc mọi người không động đến mình trong lúc mình Thiền, thở hít bình thường, tự nhiên. Giữ cột sống ngay ngắn, miệng ngậm lại, hàm răng chạm nhẹ vào nhau, lưỡi đặt hàm lợi trên, hai bàn tay nắm nhẹ đặt dưới đan điền. Ngồi có hai cách ngồi Bán già (đơn bàn ) tức là một đùi ở dưới và đùi kia được đặt lên trên , cách khác là ngồi toàn già ( song bàn ), giống như ngồi bán già nhưng thêm là đem bàn chân ở dưới ngược lên, đặt lên trên mặt gối trên, làm cho hai lòng bàn chân đều hướng lên, cuối cùng là hai chân được giao chéo lại thành một bó. Cách ngồi kiết già khó hơn bán già nhưng có nhiều hiệu quả khác. Phật gia khi toạ Thiền vẫn ngồi theo cách này ( song bàn ). Nếu ai không ngồi được bán già thì bán già cũng được vì kết quả chỉ là thiền. Kỹ thuât của tay có 3 cách sau :


  1. 1 là đại thủ ấn - một tay nắm hờ lại và đặt thả lỏng bên đùi, tay kia các ngón tay duỗi ra và khép lại đưa lên ngang ngực, cách ngực bằng một nắm tay
  2. 2 là ấn Thái cực đồ - lấy ngón tay cái bàn tay trái nắm nhẹ ngón giữa, mà ngón cái tay phải cắm vào trong hổ khẩu tay trái để ngón cái và ngón trỏ tay phải nắm nhẹ gốc ngón nhẫn tay trái.
  3. 3 là ấn Tam muội hai lòng bàn tay đều ngửa được đặt chồng lên nhau

        Trước khi thiền cần há to miệng thở ra mạnh một hơi cho các khí dơ bẩn ra hết, lại hít hơi khác vào sâu cho bổ đan điền rồi lại thở ra, làm như vậy 3 lần. Khi hít cần chậm mà sâu, khi thở nhanh hơn và cho hết . Sau ba hơi thở như thế khí trong nội phủ thổ ra hết trọn vẹn.
Khi tập thiền có rất nhiều tạp niệm vây quanh, chúng ta có thể niệm A DI ĐÀ PHẬT hoặc đếm MỘT-HAI-BA-BỐN . Tuy nhiên về sau khi đã luyện tốt rồi thì không cần phải đếm như thế nữa.
Phật gia khi toạ thiền đều dùng ngồi kiết già, gân, bắp, các khớp được nhanh chóng căng khít, thân thể dễ dàng được ngay thẳng, Khi ngồi thiền có nhiều điều cần , không thể không biết :


  1. Một là còn nghĩ ngợi điều gì tức là mình còn muốn.
  2. Hai là ngồi đúng phép, chân xếp vòng.
  3. Ba là cách xếp hai bàn tay bằng các kỹ thuật của mình đã được tập trước, ( nên đặt vị trí đan điền, khi chỉ tập thiền )
  4. Bốn là lưỡi đặt vòm hàm trên ( dễ sinh tân dịch )
  5. Năm là tập tại nơi yên tĩnh, nếu có nhiều phòng thì phòng mình tập nên có rèm, mắt nhắm hờ.
  6. Sáu là ý giữ ở đan điền .
  7. Bảy là hơi thở nhịp nhàng , không bị đứt đoạn.
Thời gian trung bình của việc ngồi thiền là bằng khoảng thời gian nấu ăn, hơn nữa là 1,5 lần nấu ăn. Nếu chúng ta làm được như thế thì tâm cảnh được lắng đọng hết, mọi tạp niệm không có cớ mà sinh ra, mọi tà ma không thể vào được thân ta, trạng thái có thể về thính giác. Không nhìn mà biết mọi hoạt động xung quanh.

 

HỌC VÕ PHẢI HIỀN

Posted by VŨ ĐỨC TRỌNG on |



Chưa hiền thì chưa nên học võ. Học võ vào rồi thì phải hiền hơn. Khi chưa được học đạo của con nhà võ thì thân có lúc khi làm điều lành, có lúc làm điều ác, miệng có khi nói lời thiện có lúc làm điều dữ, ý có khi nghĩ tốt có lúc nghĩ xấu. Khi được học võ rồi, thì việc lành nên làm, việc dữ nên tránh. Lời thiện thì nói, lời ác thì chừa. Điều tốt thì nghĩ, điều xấu thì đừng. Người biết võ thì thân không làm ác, miệng không nói ác, ý không nghĩ ác. Đó là người hiền.

TIẾNG HÀN TRONG TAEKWONDO

Posted by VŨ ĐỨC TRỌNG on Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013 |


1.Các từ thông dụng bằng tiếng Hàn trong đội biểu diễn Taekwondo:

[the-ku-ơn-tô] Taekwondo
[si-bơm-tan tim] đội biểu diễn
[sa-bơm-nim] huấn luyện viên
[sơn-su] vận động viên
[ sơn-be ] đàn anh chị(khóa trước)
[ hu- be ] đàn em (khóa sau)
[tra-lyê] nghiêm
[kyong-nyê] chào
[chun-bi] chuẩn bị
[si-chak] bắt đầu
[ba-rô ] trở về tư thế chuẩn bị
[kyê-sôk] tiếp tục
[ap-pư-rô] tiến phía trước
[u-hyang-u] bên phải quay
[chôa-hyang-chôa] bên trái quay
[it-cha] tự đổi màn thứ 2
[tư-lyơ-tô-ra] đằng sau quay
[bal] chân
[sôl] tay
[bak-kuy] (cu-tê) đổi
[ta-si han-bơn] lại lần nữa
[kut-ki] quốc kì
[ kyong- ko ] phạt cảnh cáo( trừ nửa điểm)
[ cha-ri an-chơ ] ngồi xuống
[ i-rơ-sơ(t)] đứng lên
[ kư-man ] kết thúc trận đấu
[ chong ] giáp xanh
[ hong ] giáp đỏ
[sonng-pan ] tấm ván ( đặt ván )
[ kut-ki-đê-ha-nhơn ] chào cờ nước
[ ka-ly-ô ] tạm dừng thi đấu
[ gam-jum ] trừ 1 điểm
[ thô-buk- than-dơn ] sửa võ phục
[ bok-chang- than- dơn ] sửa võ phục

2.Các đòn tay/chân cơ bản trong tiếng Hàn

[ki-bôn-tông-chat] động tác cơ bản
[tra-gi] đòn đá
[ma-ki] đòn đỡ
[ chi- rư- ghi ] đòm đấm
[sơ- ghi ] tấn
[ ttuy ] nhảy
[a-re] dưới
[ap] phía trước
[thuy] phía sau
[dơp] ngang
[sôn-nal] cạnh bàn tay
[ơl-kul] mặt
a) Đòn tay
[a-re-mơ-kki] hạ đẳng(đỡ dưới)
[môm-thông-mơ-kki] trung đẳng(đỡ thân/đỡ trung)
[môm- thông-chi-rư-ghi ] đấm trung đẳng(đấm thân)
[ơl-kul-mơ-kki] thượng đẳng(đỡ mặt)
[sôn-nal-mơ-kki] đỡ cạnh bàn tay
[sôn-nal-môk-chi-ghi] chặt cổ cạnh bàn tay
b) Đòn chân:
[ap-tra-ghi] đá phía trước
[dơp-tra-ghi] đá ngang
[tô-ly ơ-tra-ghi] đá vòng cầu
[tuy-tra-ghi] đá phía sau(số 4)
[ hu-ly ơ-tra-ghi] đá đập
[ne-ry ơ-tra-ghi] đá chẻ
[ttuy-ơ- ap-cha-ghi] nhảy lên đá phía trước
[ ap-cha-ghi sam- pan ] đá phía trước 3 ván(mục tiêu)
[ ju-chum-sơ-ghi ] tấn trung
[oa-sơ-ghi ] tấn đứng nghiêm
[ tol-ghê-tra-ghi] đá(vòng cầu) 360
[ tuy-hu-ly-ghi ] xoay phía sau đá đập ngang
[ dăm-bai-gô-chuk ] bay đá phía trước 2 chân chụm
[ mô-đun- bal-gô-chuk ] bay đá thẳng hai bên
[ ô- kê- bai- kô ] đạp lưng vai bay đá phía trước

3. TỪ QUAN TRỌNG PHẢI GHI NHỚ KHI BIỂU DIỄN TAEKWONDO:

[CHA-SÊ ] TƯ THẾ
[ SI-SƠN ] ÁNH MẮT(TẦM NHÌN)
[ KI- ÁP ] TIẾNG HÉT

VÕ ĐỨC - PHẨM CHẤT CAO QUÝ CỦA NGƯỜI LUYỆN VÕ THUẬT

Posted by VŨ ĐỨC TRỌNG on Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2012 |


Tập   để khỏe mạnh, chiến đấu tốt đã khó, nhưng để thấm nhuần tinh thần thượng   của   học càng khó vô cùng. Do đó, người luyện   phải luôn tự trau dồi cho bản thân mình những điều cần thiết đã thấm nhuần tinh thần   học.
Võ là khoa học, nghệ thuật vì võ dạy cho con người phương pháp luyện thân tăng cường sức khoẻ, ngăn ngừa bệnh tật theo khoa học giáo dục thể chất, cùng nghệ thuật thần kỳ nuôi dưỡng tinh, khí, thần và nghệ thuật tự vệ, chiến đấu. Khoa học võ thuật đích thực có các nguyên lý cấu thành và liên hệ mật thiết với những khoa học tương cận như vật lý học, sinh học, y học, quân sự…, đặc biệt là triết học Đông phương.
Võ là văn hóa truyền thống vì võ dạy cho người học biết nuôi dưỡng nhân tính, rèn luyện nhân cách, tu dưỡng đạo đức làm người. Việc luyện tập võ thuật là một cuộc trường chinh để tự thắng chính mình, trên tinh thần giản dị, khiêm tốn, điềm đạm, đạt đến Chân-Thiện-Mỹ trong cuộc sống. Võ thuật không chỉ là loại hình vận động thể dục thể thao giản đơn mà còn là văn hoá thượng võ tôn sư trọng đạo. Đó là võ đức. Chỉ có những ai không đi hết trọn con đường mới phải tự quảng cáo, khoe khoang và biện bạch.
Đặc thù của võ thuật là chiến đấu nhưng tập võ còn là phương pháp tốt để nâng cao sức khỏe, qua đó học được nhiều đức tính quý báu như bền bỉ, chịu đựng, nhanh nhẹn, mưu trí, gan dạ và đỉnh cao của người học võ thuật là khiêm tốn, điềm đạm, giản dị, giàu lòng vị tha, nhân ái. Có rất nhiều thuật làm cho thân thể khỏe mạnh, biết được một thuật đủ để khỏe mạnh và sống lâu. Võ thuật là một trong các nghệ thuật đó.
Các môn phái võ có mục đích, tôn chỉ, môn quy, những điều tâm niệm để giáo dục võ sinh. Không phản thầy, phế đạo. Không bất hiếu, bất trung. Không bất nhân, bất nghĩa. Võ thuật khởi đầu bằng lễ và kết thúc cũng bằng lễ. Đó là thông điệp mà các bậc võ sư gửi vào bài võ để nói lên tinh thần đạo đức trong võ thuật.
Người học võ cần chọn người hiền đức làm thầy, bản thân mình thì hiếu học, tôn kính sư trưởng, phát huy võ đức. Lòng tâm niệm: “Một chữ truyền trao cũng là thầy mà nửa chữ truyền trao cũng là thầy”.
Võ đức là phẩm chất cao quý của người học võ, dạy võ; là hành trang không thể thiếu của người dụng võ. Cổ nhân dạy rằng: “Tập võ chi Đạo có thể được cường thân, mẫn trí. Một người tập võ thì được cường thân, một nhà tập võ thì được cường tộc. Đường lối của võ thuật trước tiên là phải trọng võ đức, muốn có võ đức phải hiểu rõ công lý, muốn hiểu rõ công lý thì phải có học vấn”. Võ thuật là môn học của khoa học, nghệ thuật, văn hoá truyền thống…
Tôn cao võ đức là truyền thống tốt đẹp hàng ngàn năm nay của giới võ thuật. Thời cổ đại "trí, nhân, dũng" gọi là ba đức, tức là "người trí không ngờ vực, người nhân không lo phiền, người dũng không sợ hãi". Võ đức cũng cần trí, nhân, dũng vậy.
Đối với võ đức đều có yêu cầu cực kỳ nghiêm ngặt. Các phái, các nhà võ thuật đều đề xướng người tập võ phải lấy việc tu dưỡng thân, tâm làm tôn chỉ, lấy tự vệ làm đức tin; phản đối cậy dũng đấu đá, cậy mạnh hiếp yếu; tuân giữ đạo đức công cộng của xã hội, tôn sư trọng đạo, phò nguy cứu khốn.
Người đời, kể cả nhiều người tập   thường hiểu một cách khá đơn giản, phiến diện về   học. Họ thường cho rằng học   đơn thuần là giúp người ta tăng cường sức khỏe, sự dẻo dai và nhất là giúp người ta chiến thắng địch thủ, thắng bằng những kỹ thuật chiến đấu.
Hiểu như vậy chưa đúng lắm. Thực vậy, ngoài những điểm nêu trên,   học còn mang lại cho ta những đức tính vô cùng đáng quý trong cuộc sống, đó là lòng dũng cảm, sự điềm tĩnh, khiêm nhường, vị tha, nghị lực và sức chịu đựng. Người học   am hiểu được   học chỉ dùng vũ lực để giáo hóa cảnh tỉnh đối phương chứ tuyệt nhiên không phải để thỏa mãn sự hiếu thắng của mình.
Tuy nhiên, việc dùng vũ lực là hết sức hạn chế. Người học   phải luôn tự kiềm chế mình, nhường nhịn để tránh dùng vũ lực, đó chính là sự rèn luyện   đạo. Người  sĩ thấm nhuần tinh thần   học phải là người hiếu hòa, khiêm nhường, có thể đánh thắng đối thủ, nhưng không đánh mà dùng cách ôn hòa để giải quyết, đó là tinh thần thượng .

TÂM SỰ CỦA VĐV (BẠN CHỈ THUA KHI BẠN BỎ CUỘC)

Posted by VŨ ĐỨC TRỌNG on Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012 |


Bước chân mình lên sàn đấu… với một nổi sợ vô hình … tôi không hình dung được nỗi sợ đó là gì! Ngày xưa … tôi là một người vô cùng nhút nhát, tôi sợ rất nhiều việc … kể cả những việc rất trẻ con tưởng chừng là vô lý như … “thế giới tâm linh”. Tôi khao khát một ngày nào đó mình sẽ trở nên mạnh mẽ, sẽ vươn lên khỏi bản thân, sẽ không còn những sợ hãi để tự chính tôi biết được rằng … tôi đã trưởng thành và xứng đáng là một người đàn ông thực thụ. Khát vọng đó là điều thôi thúc tôi bấy lâu nay để tôi không ngừng rèn luyện bản thân mình. 


ĐẠO VÕ ĐẠO NGƯỜI

Posted by VŨ ĐỨC TRỌNG on |




Người có võ rất coi trọng lễ và giữ lễ. Trong thời đại giao lưu, hội nhập; khi các mối quan hệ xã hội trở nên mong manh, các giá trị truyền thống dễ bị lung lay, biến dạng, cả hoà tan; xem ra chỉ có võ là còn giữ truyền thống “tôn sư trọng đạo”, là còn trọng lễ và giữ lễ.
Với con nhà võ, nơi tập võ không phải là Câu Lạc Bộ như nhiều người nghĩ, mà là một Võ đường, Đạo đường; người Nhật gọi là Dojo (Jo là nơi, Do là đạo đức. Dojo là nơi trui rèn đạo đức).
“Học lễ” là nội dung được thực hành liên tục, kiên định, nhất quán trong suốt quá trình dạy võ và học võ. Ngày đầu tiên đi học võ, người học phải trải qua thủ tục “Bái sư nhập môn”. Tuy không rườm rà như ngày trước, nhưng phép tắc thì phải duy trì: người học thắp cây hương trên bàn thờ Tổ, được gặp mặt Thầy, được giới thiệu với vị Huấn luyện viên trực tiếp huấn luyện, đặc biệt được hướng dẫn để biết phép tắc và những qui định của Võ đường… Bởi vì nơi tập là một Đạo đường, nên mỗi lần vào ra, người học phải cúi chào. Bất cứ lúc nào gặp thầy, bạn, huynh đệ, đều phải cúi chào. Bắt đầu và kết thúc một buổi tập, môn sinh phải chào Tổ, chào Thầy. Bắt đầu và kết thúc một trận đấu tập, hai đối thủ phải cúi chào nhau. Bắt đầu và kết thúc một bài quyền bao giờ cũng là cái chào. Bài tập đầu tiên trong cuộc đời học võ là bài chào. Trong Võ đường, và qua các kỳ kiểm tra, người học võ được đánh giá dựa trên hai tiêu chuẩn: thành tựu công phu và phẩm chất đạo đức, được thể hiện qua cung cách quan hệ, ứng xử với mọi người… Với những ai hiểu, thì đó không chỉ là hình thức mà còn bao hàm cả nội dung. Với những người học còn nhỏ tuổi, chưa kịp hiểu, thì cứ kiên trì thực hành lễ, một ngày kia tất sẽ ngộ ra ý nghĩa bên sau mỗi cái chào.
Người học võ chân chính không coi cái chào là lễ, mà là hình thức của lễ, cách thể hiện lễ. Cái chào ngầm chứa nội dung vô cùng quan trọng, vốn là kim chỉ nam của người học võ, đó là cái đạo của võ và đạo đức của người học võ, gọi chung là Võ đạo. Cái chào chỉ như bóng điện, Võ đạo mới là dòng điện. Không có dòng điện, bóng điện không thể toả sáng; không có tinh thần Võ đạo, cái chào chỉ còn là động tác gật đầu.
Cũng như quá trình tích tụ năng lượng để thắp sáng bóng đèn, quá trình học võ là quá trình tu dưỡng phẩm chất, đạo đức làm nền tảng cho hành vi ứng xử trong các mối quan hệ xã hội. Tuỳ theo từng mối quan hệ xã hội mà hành vi ứng xử khác nhau. Ví dụ, đối với cha mẹ khác đối với thầy, với bạn; đối với người thân, khác với kẻ sơ; với ân nhân khác với kẻ thù; cung cách đi dự đám cưới khác với dự đám ma… Nhưng dù sắc thái có khác nhau thế nào, thì tất cả đều được hình thành trên một nguyên tắc chung. Nói cách khác, nội dung ứng xử thì tuỳ từng mối quan hệ; nhưng nguyên tắc ứng xử thì chung nhất.
Người đời thường coi trọng hình thức của lễ, nội dung của lễ, nhưng con nhà võ còn coi trọng nền tảng, nguyên tắc của lễ.
Nguyên tắc đó là:
Nhân ái và tôn trọng
Nói tôn trọng là tôn trọng quyền tồn tại, quyền sống, quyền làm người, quyền làm người không giống ai. Trong đời sống xã hội, vị trí mỗi người tuy chẳng giống nhau, nhưng nhân cách làm người thì không khác nhau – ai cũng sinh ra và lớn lên bằng trái tim của mẹ; ai cũng bình đẳng trước thượng đế và trước cái chết. Có tinh thần tôn trọng, người tập võ không hạ mình trước bất cứ ai, không phân biệt ai hơn ai; không tâng bốc người trên, không miệt thị người dưới. Tôn trọng con người, tôn trọng mình, tôn trọng đối thủ, đó là một trong những phẩm chất hàng đầu của người học võ.
Nhân ái là mục đích cuối cùng của người học võ, nó giúp định hướng hành vi của người học võ. Dù nghĩ gì, làm gì, nói gì, xử sự thế nào, tất cả đều phải nhằm mục đích làm sao cho con người tốt hơn, cho mình tốt hơn, cho đời đẹp hơn. Nếu không vì lòng nhân ái, hành động của người học võ không khác chi hành động của tên cướp, nhưng nếu vì lòng nhân ái, hành động của anh ta sẽ là hành động anh hùng – “Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân. Quân điếu phạt trước lo trừ bạo” (Nguyễn Trãi).
Khiêm tốn và nhún nhường
Thói kiêu căng tự mãn là kẻ thù lớn nhất của người học võ. Sự hiểu biết không bao giờ có giới hạn. Ai không thấy thiếu sẽ không thêm được gì. Ai không biết ẩn mình sẽ không bay cao. Cái thùng đã đầy thì không còn chứa được nữa. Muốn nhảy lên cao thì phải rùn thấp. Muốn vượt qua xà phải biết uốn mình. Với người học võ, đức khiêm tốn không làm cho mình bé lại mà giúp mình có sức mạnh đi xa về trước; không làm cho mình thấp hơn đối thủ mà làm cho đối thủ không cao hơn mình. Đức khiêm tốn còn thể hiện đạo đức của người học võ: yêu người, vì người, “đi trước về sau”, “lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của mọi người”.
Niềm tin và bản lĩnh
Ở đời, không ai có tất cả, không ai không có tất cả. Con gà trống gáy một tiếng, cả làng thức dậy, nhưng không đẻ được trứng; con gà mái đẻ được trứng, nhưng không làm kinh động được ai. Ông nông dân lấy vợ, sinh con, lao động cực nhọc nuôi sống gia đình, nhưng không làm được nhạc. Ông nhạc sĩ tài danh sáng tác cả pho nhạc hay làm rung động trái tim bao thế hệ, nhưng không có vợ con, không cuốc nổi một luống đất. Thật vô lý nếu ông nông dân nọ mặc cảm vì không sáng tác được nhạc; hoặc ông nhạc sĩ kia đau buồn vì không làm tròn thiên chức lấy vợ, sinh con. Cho nên, học võ là học để biết mình là ai, biết cách hun đúc mình, hoàn thiện mình, có niềm tin và tự hào về mình. Mất niềm tin là tự đánh mất vũ khí của mình. Niềm tin, đối với người trí thức, đó là sức mạnh nội tâm; đối với bậc thiền sư, đó là tinh thần vô uý; đối với người học võ, đó là dũng khí của người chiến sĩ. Mất niềm tin, con người hoặc rơi vào tự ti, trầm cảm; hoặc trở nên hung hăng, gây hấn. Chỉ có bản lĩnh, có niềm tin, người học võ mới có sức mạnh để thể hiện cái đức nhân ái, khiêm tốn, nhún nhường, và tôn trọng người khác.
Nhân ái và tôn trọng, khiêm tốn và nhún nhường, bản lĩnh và niềm tin, đó không chỉ là nền tảng của mọi hành vi ứng xử, mà còn là nền tảng của tinh thần Hoà Hợp. Mục đích tối thượng của người học võ là thiết lập mối quan hệ tốt đẹp giữa con người và con người với tinh thần: cộng tác, cộng đồng, cộng hưởng, cùng hưởng… trong xã hội; thái hoà trong gia đình, và an lạc trong bản thân. Đây là điểm thanh niên chúng ta đang thiếu, thậm chí thiếu trầm trọng. Thanh niên chúng ta thiếu cái thuận mà thừa cái nghịch, thiếu cái hoà mà thừa cái bất hoà, thiếu đoàn kết mà thừa chia rẽ. Tôi từng nghe nói: “Một người Việt Nam và một người Nhật, thì người Nhật không bằng người Việt Nam. Ba người Việt Nam và ba người Nhật, thì ba người Việt Nam không bằng ba người Nhật”. Ấy là cách khẳng định thói xấu bất hợp tác, mất đoàn kết của người mình đó thôi. Vì sao ư? Có chi đâu, là vì chúng ta thiếu cái đức tôn trọng, yêu thương, khiêm tốn, bản lãnh và một sức mạnh nội tâm. Ở đời, phàm kẻ nào không có sức mạnh nội tâm, không có bản lĩnh, kẻ đó sẽ không nói được tiếng xin lỗi, xin cám ơn, xin vui lòng, xin nhận trách nhiệm… Và chắc chắn kẻ đó không thể thiết lập được mối quan hệ tốt đẹp với mọi người.

TẨU HỎA NHẬP MA LÀ GÌ?

Posted by VŨ ĐỨC TRỌNG on |

Do tầm phổ biến của các loại chuyện võ hiệp, hầu như ai cũng có thể nghe nhắc tới mấy tiếng tẩu hoả, nhập ma theo cách hiểu tổng cương là một tai biến. Nhưng phần đông lại thường nghĩ loại tai biến này chỉ đến riêng với các cao thủ thượng thừa trong võ lâm. Đây là một lầm lẫn rất lớn. 

Thực ra tẩu hoả, nhập ma là các tai biến xảy ra ở mọi trình độ luyện công và xảy ra nhiều ở trình độ sơ đẳng do kém hiểu biết về cách luyện, thiếu trình độ để phát hiện nhằm kịp thời ứng phó. 

Cũng cần phân biệt rõ tẩu hoả và nhập ma là 2 tai biến hoàn toàn khác biệt về cả tính chất lẫn nguyên nhân. Dù ở mức độ trầm trọng cả 2 tai biến đều đẩy người rèn luyện vào trạng thái mất trí, điên cuồng, nhưng ngay tính chất này cũng khác nhau. Người bị tẩu hoả trở nên điên cuồng do nội khí loạn chuyển , còn người bị nhập ma trở nên điên cuồng do các ảo ảnh huyễn hoặc chi phối. 

Nói một cách khác, tẩu hoả là do tình trạng khí lực chuyển động bất chấp quy luật và vượt khỏi ý hướng điều phối của người luyện công. Còn nhập ma là trạng thái mê loạn của người luyện công do ảo ảnh huyễn hoặc không còn khả năng nhận chân nổi thực tế, tin tưởng tuyệt đối vào những điều không hề có hoặc chỉ có trong sự vọng tưởng mà thôi. 

Bị tẩu hoả ở mức độ nhẹ sẽ cảm thấy ngực, bụng trướng thống, đầu nặng mắt hoa do khí lực chuyển nhiều tới các bộ phận này. Trong tình trạng nặng hơn, do khí loạn chuyển khắp toàn thân, người luyện không chỉ chịu cảm giác đau đớn mà còn mất hẳn quyền chủ động với thân thể của mình. Khi đó, mọi hành vi, mọi cử động ngoài hẳn ý muốn đều có thể xảy ra và bước cuối cùng là điên cuồng thực sự. 

Bị nhập ma không có các hiện tượng như trên. Do bị luôi cuốn bởi các ảo ảnh, người luyện sẽ dần dần từng bước lấy giả làm thật, và cứ thế tiến dần vào trạng thái gần như hôn mê, tinh thần thất tán và cuối cùng cũng đi tới sự điên cuồng. Do không có các hiện tượng biểu hiện rõ rệt nên tai biến nhập ma hết sức nguy hiểm vì thường chỉ được phát giác vào lúc đã trở nên khó trị. 

Để tránh các mối nguy hiểm tai biến trên khi luyện công, nên nhận rõ nguyên nhân của tẩu hoả và nhập ma ra sao. 

Quá trình luyện công luôn bao gồm nhiều bước quan trọng mà quan trọng đáng kể là giai đoạn “ nhập tĩnh ” . Chính trong bước nhập tĩnh, người luyện công sẽ khởi sự thu hoạch các thành quả để nâng cao dần trình độ công phu của mình. Nhưng để bước vào nhập tĩnh người luyện công phải đạt được ít nhất 2 điều kiện là “ Điều phối ý khí “ và “ Bài trừ tạp niệm “ . Điều phối ý khí là dùng ý dẫn khí đi khắp các bộ phận thân thể theo cac quy luật nhất định mà mỗi công pháp đã vạch rõ. Bài trừ tạp niệm là đạt tới sự tập trung ý tưởng ở mức hoàn hảo . 

Tai biến xảy ra khi người luyện coi nhẹ các điều kiện trên hoặc quá nôn nóng muốn gấp rút thu hoạch các thành quả. Một trong các nguyên tắc lớn của luyện công là : “ DỤNG Ý BẤT DỤNG LỰC “. Các dụng ý cũng được chỉ dẫn rõ là : “ HỮU Ý, VÔ Ý XƯNG CÔNG PHU “ tức tránh sự chấp ý để đạt tới trạng thái hoàn toàn tự nhiên. Ý đến và đi phải nhẹ nhàng, thanh thoát như một làn gió thoảng không bị thúc đẩy bởi các mong muốn hay mưu tính. Do sở cầu bản thân, cố dồn ép nhịp điều phối Ý – Khí để thu ngắn quá trình rèn luyện là đã “ dụng lực ”, tức đã vi phạm nguyên tắc căn bản nêu trên. Đây là nguyên do chủ yếu đưa đến tai họa Tẩu hoả. Người luyện muốn mau bước vào giai đoạn nhập tĩnh đã đặt bản thân mình vào thế rèn luyện quá cuồng nhiệt, dùng lực để cưỡng bức nhịp thở, gấp gáp vận khí luân chuyển trong khi quên bẵng đòi hỏi quan trọng là phải đạt tới trạng thái hoàn toàn tự nhiên. 

So với điều phối ý khí, việc bài trừ tạp niệm còn có vẻ khó hơn. Do đó nhiều phép luyện bài trừ tạp niệm đã được đề ra như : sổ tức pháp, ngoại quan pháp, kế số pháp, mục thị tị chuẩn pháp … Nhưng người luyện công thường không lưu tâm tới các phép luyện này và tự đánh giá chủ quan về thành tựu bản thân để mau chóng bước qua giai đoạn nhập tĩnh. Trên thực tế, các tạp niệm chưa thực sự tiêu trừ đã dần dần hồi sinh ngay trong quá trình nhập tĩnh hoá thành các loại ảo ảnh. Thông thường ảo ảnh từ các điều mà người luyện sẽ nhìn thấy, tưởng nghĩ tới hoặc ấp ủ mơ ước. 

NHỮNG SAI LẦM DỄ MẮC PHẢI KHI TẬP LUYỆN

Posted by VŨ ĐỨC TRỌNG on |

Không hứng thú tập luyện: Một số người cho rằng, tập luyện chẳng có gì thú vị, thường phải đối mặt những thiết bị tập luyện, khô khốc, lạnh lùng. Các chuyên gia kiến nghị: nên tập luyện cùng với bạn bè và người thân, như cùng nhau xem phim hoặc ăn cơm vậy.

Vội về hiệu quả: Rất nhiều người hy vọng chỉ cần tập luyện ít mà có thể thu được hiệu quả rõ rệt. Chuyên gia kiến nghị tiêu chuẩn tập luyện là mỗi tuần tập từ 3 tiếng rưỡi đến 4 tiếng đồng hồ để đề phòng lên cân. Nếu bạn muốn giảm béo, mỗi lần cần đi bộ 30 phút, một tuần 3 lần, như vậy, trong điều kịên vẫn giữ lượng ăn uống bình thường, muốn giảm 0,5 cân cần khoảng một tháng. Bởi vậy, muốn giảm béo càng nhanh, thì cần phải tăng lượng tập luyện. 
"Dũng sĩ điên cuồng"vào cuối tuần: Nếu bình thường bạn không đi tập, mà tập luyện hết mình trong 2 ngày vào cuối tuần, thì mục tiêu của bạn sẽ mãi mãi không thể thực hiện được, hơn nữa đến thứ 2 hàng tuần, bạn sẽ cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Kiểu"tập luyện" thái quá này chỉ có gây chấn thương cơ thể và dẫn đến mệt mỏi toàn thân mà thôi.

Khởi động quá mạnh: Bất cứ tập luyện trên máy chạy trong nhà hay là trên thiết bị tập luyện tại trung tâm thể hình, một trong những sai lầm thường mắc phải là "đầu voi đuôi chuột", tức tập luyện quá mạnh trong thời gian khởi động ngắn ngủi. Những cách tập luyện quá mạnh khi vừa khởi động này rất dễ làm cho cơ thể bị thương. Chuyên gia kiến nghị: phải đặt chương trình tập luyện lâu dài từ từ kiên trì và thiết thực cùng với những huấn luyện viên chuyên nghiệp.

Những sai lầm thường bị bỏ qua trong tập luyện:

Bỏ phần khởi động: Nếu không khởi động trước khi tập, thì chẳng khác nào sự vận động đột ngột trong khi ô-xy và máu chưa kịp đi tới các bộ phận cơ bắp trên cơ thể. Như vậy sẽ tăng thêm nguy cơ chấn thương cơ thể. Trong khi tập luyện chức năng tim phổi, thực ra là khiến nhịp tim tăng vọt, điều này hết sức nguy hiểm. Bởi vì trước khi tập luyện chính thức, phải dùng 5 đến 10 phút để khởi động, làm cho cả cơ thể đều "nóng" lên.

Bỏ phần phục hồi sức sau tập luyện: Sau khi kết thúc tập luyện, không được ngừng lại đột ngột. Phục hồi sức sau tập luyện có thể giảm nguy cơ chấn thương cơ bắp. Nguyên nhân là phục hồi sức sau tập luyện đóng vai trò "cọ rửa" đối với chất A-xít Lác-tích trong cơ thể. Chuyên gia kiến nghị: trước khi kết thúc tập luyện, tốt nhất phải căn cứ theo tình hình cơ thể cá nhân, bỏ ra từ 5 đến 10 phút vận động nhẹ nhàng, để khiến nhịp tim trở lại bình thường.

Bỏ qua phần bổ xung nước: cơ bắp co lại rất cần nước, cho nên nếu bạn không uống đủ nước, thì sẽ dễ dẫn đến cơ thể co giật hoặc đau. Trước khi tập luyện, trong khi tập luyện và sau khi tập luyện đều cần bổ sung nước. Nếu bạn không thuộc về thể chất này, thì không cần uống những nước uống đặc biệt. Đối với tuyệt đại đa số người mà nói, nước trắng là nước uống tốt nhất./.

VÕ THUẬT VÀ DINH DƯỠNG

Posted by VŨ ĐỨC TRỌNG on |


VÕ THUẬT VÀ DINH DƯỠNG
Một hôm, sau trận đấu kịch liệt, anh B… vào trong nhà, hơi thở hổn hển, leo lên bàn bóng nằm sải tay, mồ hôi ra như tắm, mặt mày xanh lét, hơi thở hồng hộc, nói với tôi rằng “Sao kỳ này mệt quá?”. Một chút sau, nghe trong người rạo rực khó chịu, anh B… ra sau nôn mửa rất nhiều.

Mửa xong, mặt mày còn xanh, nhưng anh thấy trong mình đã khỏe, mắt đã tỏ lại như thường, mồ hôi khô ngay, anh B… bước vô thay y phục và xin phép đi về.

Rõ lại, trước khi vào sân tập, anh B… đã ăn cơm chiều.

Tại sao bộ tiêu hóa của anh B… không làm việc?

Nếu ta bắt 2 con chó bằng nhau, cho ăn no, rồi để một con nằm yên, còn một con bắt đi săn trong 2 giờ đồng hồ. Chừng về, nếu ta mổ bụng hết 2 con thú này thì ta sẽ thấy con ở nhà bao tử trống rỗng, vì thức ăn đã tiêu hết, trái lại con chó đi săn, bao tử còn đầy.

Thí dụ này cùng chuyện đã xảy ra cho anh B… cũng đồng một ý nghĩa. Vì sự tiêu hóa, muốn cho được hoàn toàn thì phải có vài điều kiện cần thiết, phải đầy đủ hay ít nữa phải có điều kiện sau đây:

“Bao tử tự nhiên co bóp đều, từ từ đưa thức ăn từ đầu lớn sang đầu nhỏ, rồi từ đó theo mé bao tử trở lại cho thức ăn trộn với các chất nước của bao tử đã tạo ra, rồi dần dần đưa qua ruột non. Sự vận động của bao tử thật nhẹ nhàng. Ở đầu lớn là chỗ nhẹ hơn hết, ta có thể so sánh nó với sức mạnh của 2-3 phân nước, còn đầu nhỏ có thể tới 50 phân nước”.

Bao tử chỉ là một bắp thịt tròn mà rỗng; cũng như các bắp thịt khác, trừ khi nào im nghỉ thì thôi, còn khi nào làm việc thì lại cần có máu nhiều mới hoạt động mạnh được.
Vì vậy nên sau bữa ăn, ta thường nghe tim ta đập mau hơn, tay chân ta nóng hơn, nếu trong khi đó ta cử động quá mạnh như chạy đá bong, chơi cầu hoặc đấu võ, máu huyết trong mình phải chạy ra phục vụ cho các bắp thịt đang hoạt động nhiều, tất nhiên là bớt máu ở bao tử, làm cho bao tử ta không đủ sức để bóp các thức ăn mà nó nhận được. Do vậy, nên khi trúng vào hoàn cảnh anh B… và lúc mửa ra được, bao tử trống, khỏi co bóp nữa, thì thấy dễ chịu ngay.

Trước khi tập luyện, anh em võ sinh hoặc những nhà thể thao không nên ăn gì cả; nếu cần, uống một ít nước đường là tốt hơn hết.

Bác sĩ NGUYỄN TẤN LUNG
Nguồn: vothuat.net.vn

NGŨ TÂM MÔN QUY

Posted by VŨ ĐỨC TRỌNG on Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2011 |



NGŨ TÂM MÔN QUY :

1-Tín Tâm : Tín môn - Tín sư - tín nghĩa

2-CaoThượngTâm : Thượng nghĩa-thượng trách-thượng võ

3-Tôn Trọng Tâm : Tôn trọng mọi người

4-Kiên Nhẩn Tâm : Ý chí kiên nhẩn

5-Quyết Chánh Tâm : Quyết làm điều chánh
   



LÝ THUYẾT VỀ VÕ THUẬT

Posted by VŨ ĐỨC TRỌNG on |

Trong võ thuật, đòn đánh là khái niệm dùng để chỉ những vận động của người phát lực nhằm gây ra tác động bất lợi cho đối thủ. Những tác động bất lợi đó thể hiện bằng sự tê liệt, đau đớn dữ dội, bất tỉnh, nội thương, ngoại thương hoặc cao nhất là cái chết của người bị trúng đòn.

Quyền (Poomse) Taekwondo

Posted by VŨ ĐỨC TRỌNG on Thứ Hai, 11 tháng 10, 2010 |

 Quyền (Poomse) Taekwondo là gì?
Taekwondo Poomse được hiểu là một “hình thức” quyền, trong đó sử dụng các kỹ thuật Taekwondo phối hợp chân và tay theo một đồ hình định trước một cách liên tục và có hệ thống để chống lại một hoặc nhiều đối thủ được hình dung tưởng tượng ra chứ không có thật.

Luật mới của Liên đoàn Taekwondo thế giới

Posted by VŨ ĐỨC TRỌNG on |



Liên đoàn Taekwondo thế giới chính thức áp dụng luật mới tại Olympic London 2012

GIOI THIEU TAEKWONDO

Posted by VŨ ĐỨC TRỌNG on Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010 |


Ở Nam Triều Tiên, tầm quan trọng của Taekwondo nằm ở chính lịch sử của nó, cũng dễ hiểu thôi bởi vì chính lịch sử đã tạo cho Taekwondo có một họ tộc rõ ràng ở đất nước này. Điều này rất quan trọng vì nó làm cho bộ môn này

Bài mới

Subscription

You can subscribe by e-mail to receive news updates and breaking stories.

LIÊN HỆ QUẢNG CÁO 0982574329

Tag Cloud

CƠ SỞ IN CỜ GIẢI

Archives

 Hot: MUA BÁN, SỬA CHỮA MÁY TÍNH
"> var bannersnack_embed = {"hash":"bxp3wpu7a","width":300,"height":250,"t":1433410810,"userId":19100301,"bgcolor":"#3D3D3D","wmode":"opaque"}; " height="250" title="THẾ CÔNG | NGŨ LÃO - THỦY NGUYÊN">